Subscribe to Updates
Get the latest creative news from FooBar about art, design and business.
Author: vynguyen
Tôi là Nguyễn Hữu Vỹ (bút danh Vỹ NguyêN), là tác giả tự do chuyên sáng tác các dòng nhạc Bolero, nhạc Trữ tình và Nhạc trẻ. Với hơn 10 năm hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc, tôi đã ra mắt nhiều tác phẩm trên nền tảng YouTube, tập trung chủ yếu vào đề tài tình yêu quê hương, con người và tình yêu đôi lứa. Tham gia 'Giải Sáng Tác Mới' lần này, tôi mong muốn tìm kiếm cơ hội giao lưu, phát triển chuyên môn và đưa các tác phẩm của mình đến gần hơn với công chúng yêu nhạc.
“Phượng Nhớ Mùa Hạ Xưa” là khúc hoài niệm về tuổi học trò, về mái trường, về những người bạn nay đã trôi dạt bốn phương. Tất cả như vẫn còn đó, vẫn vẹn nguyên trong màu đỏ của hoa phượng mỗi năm.
Xuân về, đất trời rộn ràng, lòng người hân hoan. “Đám Cưới Ngày Xuân” là tiếng cười của đôi lứa, là men say của mùa xuân và tình yêu, nơi hạnh phúc đời thường được cất lên thành giai điệu sôi động, tươi vui và đầy sức sống.
Có những tình yêu đẹp nhất vì không bao giờ tàn như cây thông đứng một mình giữa cao nguyên buốt lạnh, thủy chung với dáng hình người thương dù năm tháng trôi qua.
“Cây Thông Cô Đơn” là huyền thoại của sự chờ đợi lặng lẽ, kiên định và bất diệt.
. “Tìm Em Phương Nào” là tiếng lòng của người lữ khách cô đơn qua phố lạ, qua đêm dài, qua ngàn trùng nhớ thương mà bóng người yêu vẫn khuất sau sương mù định kiến.
Nhà sập sau lưng. Nước dâng trước mặt.
Không kịp hiểu chuyện gì xảy ra
Tôi và cả gia đình từng ở trong dòng nước đó trên một chiếc thuyền mong manh, chỉ biết bám vào nhau cầu nguyện sống sót.
Đó là nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt hơn 30 năm. Và hôm nay, những hình ảnh đó vẫn không ngừng lặp lại mỗi mùa mưa lũ về trên dải đát hẹp miền Trung quê tôi.
Mắt Lệ Miền Trung không phải lời khóc than, buồn bã.
Đó là ký ức kìm nén.
Là điều tôi không thể im lặng.
“Mất Mẹ” phác họa lời thơ kể chuyện của thi sĩ Xuân Tâm qua nhịp Valse trầm mặc. Bài nhạc là tiếng lòng hiếu nghĩa, khơi gợi triết lý vô thường “Xưa tôi nào có tin..” của người con hướng về đấng sinh thành. Tác phẩm sử dụng cấu trúc 12 ô nhịp dồn nén để diễn tả sự hụt hẫng “Tôi biết tôi mất mẹ là mất cả trời cao.”
Sài Gòn Xưa là một “nhịp cầu nhỏ” nối dài không gian hoa lệ vào những góc khuất thầm kín của tâm hồn, nơi kỷ niệm trường xưa và tình người nghĩa khí vẫn được khắc ghi vẹn nguyên qua bao thăng trầm. Tác giả: Vỹ NguyêN (Nguyễn Hữu Vỹ)
” Xuân khai sáng, Ánh bình minh rực trời,
Núi sông bừng sáng ngời, Chất ngất hương tình người…”
Tác phẩm mang khát vọng về một mùa xuân đoàn viên của dân tộc. Giai điệu Valse rộn rạng thay lời chúc mừng xuân mới đến mọi người con đất Việt.
